Đông lại về tôi nhớ lời hứa xưa





Tuổi 23 đến và đi nhanh như một cơn gió, tôi chưa kịp định hình cho bản thân thì đã gần bước sang tuổi 24. Mọi thứ trôi qua thật nhanh, rơi vào quên lãng để rồi đông về tất cả chỉ còn là lời hứa xưa, như một kỷ niệm bị lãng quên và khi gió đông về khiến ta nhớ lại.

Năm cuối đại học là quãng thời gian chênh vênh của tuổi trẻ, cái tuổi chập chững bước vào cuộc sống, phải lo tìm việc và đặc biệt là tự nuôi sống bản thân. Tất cả những điều ấy khiến cho con người ta mệt mỏi, u mê và đôi khi đi lạc hướng. Đã đôi lần tôi buông xuôi, từ bỏ nhưng ý chí lại khiến tôi đứng lên tìm đến với con đường viết lách.



Đó là quãng thời gian tuy mệt mỏi nhưng luôn có những giá trị tinh thần kề bên, một người bạn hay nói đúng hơn là người tôi hướng tới. Mỗi ngày niềm động lực nhỏ nhoi để tôi vượt qua đó là cậu bạn, chúng tôi trò chuyện, giúp đỡ và tất nhiên sẽ chẳng ai quên những lời hẹn ước. Nhưng năm tháng qua đi, thời gian khiến chúng tôi khác biệt, lỡ thích cậu bạn tôi đành một mình lùi bước phía sau. Năm ấy, chúng tôi vẫn mang trong mình giấc mơ cuộc sống màu hồng, nhìn đời bằng con mắt tươi non và đẹp đẽ. Chỉ sau này tôi mấy nhận ra, cuộc sống khó khăn hơn nhiều so với tôi tưởng và cũng vì thế ước mơ của tôi phải nhường chỗ cho cơm áo gạo tiền.


Còn đấy lời hẹn cũ, cùng dạo phố phường cùng đi trên ăn trên những quán xa, nhưng giờ đây tất cả chỉ còn là quá khứ. Tôi đã từ bỏ và tự chấm dứt tình bạn đẹp và cũng là cách để giấu đi tình cảm trong mình. Đông đã về rồi, phố vẫn đông người qua, trên những con đường đôi bàn tay nắm chặt và con người xích lại gần nhau hơn. Nhưng sao với tôi đông là sự cô đơn lạc lõng, là con đường heo hút gió về. Mùa đông làm tôi nhớ về bao kỷ niệm, về lời hẹn ước khi xưa về con đường ai chưa tới để quán xá ven đường vắng bóng ai.

Nếu bạn đã từng yêu hay thương thầm một ai đó, bạn sẽ thấu hiểu được nỗi lòng của sự cô đơn. Đó là lúc nhìn cuộc đời của ai đó từ phía sau, là sự dõi theo hay hờn ghen mà không được lên tiếng. Tình đơn phương là đôi khi bạn muốn nói, muốn hét lên rằng nỗi nhớ ai nhưng chẳng thể nào mở lời được vì bạn chỉ là người đứng sau.


Nếu được chọn tôi vẫn không bao giờ hối hận, vì tôi biết đó là cái duyên, giống như số phận sắp đặt gặp gỡ rồi để lại chia li. Nay đông về tôi nhớ mùa năm ấy, nhớ cái lạnh nhớ gánh hàng rong, nhớ lời hứa chúng ta cùng hẹn nhưng rồi tất cả đã nhạt phai.


Ở đâu đó giữa lòng Hà Nội tôi vẫn đang dõi theo bóng hình, mùa gió đến mùa lá rụng về tôi lại càng nhớ kỷ niệm xưa. Cậu bạn ấy, lời hứa ấy giống như cơn gió đông năm nào đã từng qua, để lại cho ai nỗi buồn da diết. Tuổi 23, tôi lại sắp gần qua, muốn mở lòng để con tim tươi mới nhưng đâu đó lời ca xưa vẫn vọng lại làm trái tim xao xuyến bồi hồi.

Đông về bạn có thấy cô đơn không? Bước chân có lạnh giá giữa màn trời gió lạnh?. Hãy mạnh mẽ lên vì trời có lạnh bạn vẫn còn có những người bạn kề bên. 

Nhận xét